người yêu hỡi hãy đánh dấu em đi

Đừng buồn em hỡi khi lỡ trót yêu nhau rồi. Bận lòng chi nữa hỡi em xin hãy quên anh đi. Giây phút bên nhau em sẽ quên mau. Chỉ có anh thôi giữ mãi bóng hình xưa. Đời ai cũng có giây phút trót yêu dại khờ. Và anh đã biết biết anh sẽ chẳng quên em đâu. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh. Mình hẹn hò đi em, để mùa thu không Tình yêu chỉ đẹp khi có sự tự nguyện bên nhau từ hai phía. Em chỉ có thể hạnh phúc khi em cho đi và nhận lại, chứ không phải chỉ có mỗi mình em cố gắng, mỗi mình em trao yêu thương…Biết là sẽ đau, nhưng em hãy đau một cách có tự trọng! Em quỳ xuống xin anh hãy yêu em đi. Chàng trai giận bạn gái ra ngoài đường ngồi làm nũng "Anh giận em rồi, anh ra đường ngồi cho xe cán chết anh đây" Vãn quỳ xuống van lạy bạn gái tha thứ cho dù bạn gái có dùng chân đè đầu, sử dụng roi để hành hạ.. Gửi lời chúc mừng sinh nhật hài hước, troll bạn bè thêm đáng nhớ. Chúc mừng sinh nhật. Chúc bạn tui chào đón tuổi mới thật ý nghĩa nha. Hy vọng khi bước qua tuổi mới bạn tui sẽ khôn hơn nhiều chút, bớt nhõng nhẽo người yêu đi nữa nhá. Happy birthday bạn iu! A La Rencontre Du Seigneur Dieu Fait Alliance. Hôm sau, Doãn Lạc ra Thế An nhìn Đan Thanh đứng ở cửa dõi theo bóng dáng của con trai mà không khỏi mỉm cười. Rõ là rất để ý nhưng cứ cố giả vờ như không sao cả, thật sự là đáng yêu quá chừng. Trước đây ông cảm thấy một Đan Thanh thế này rất thú vị nên mới đồng ý điều kiện kết thông gia. Sống cùng người như vậy thì chắc hẳn những ngày tháng sau này sẽ không hề buồn tẻ chút bước đến phía sau người nọ, hỏi “Nói hết sạch rồi à?”“Vẫn chưa.” Đan Thanh thở dài, quay đầu lại rồi đáp “Em chỉ nói cho nó biết về lịch trình mấy ngày nay của cậu Alpha kia cho nó biết thôi, còn lại thì phải dựa vào chính nó.”Ông nhìn cái vẻ muốn nói lại thôi của Đan Thanh, bèn hỏi tiếp “Sao vậy?”Đan Thanh nhíu mày “… Em tra ra được một chuyện. Cái cậu tên Lâm Hiên đó có một người bạn trai cũ, là một Omega. Bạn trai cũ của cậu ta bị đánh dấu vì một chuyện ngoài ý muốn, cho nên hai đứa nó mới không thể không tách nhau ra… Tóm lại là, một lời khó nói hết.”Doãn Thế An lại hỏi “Người đánh dấu bạn trai cũ của cậu ta là ai?”“Tổng giám đốc xí nghiệp Hàn thị, Hàn Cố…”Doãn Thế An hơi có ấn tượng với cái tên này, nhưng không nhớ ra nổi, “Hình như anh đã từng nghe cái tên này ở đâu đó rồi?”Đan Thanh nhắc ông “Là cậu Alpha đã âm thầm tài trợ nghiên cứu xóa ký hiệu đánh dấu.”Doãn Thế An im lặng một chốc rồi mới nói “Nghe có vẻ phức tạp lắm đây.”“Chẳng lẽ lại không?” Đan Thanh thở dài, “Dẫu con mình có thích kẻ quyền thế hay người bình thường thì cũng không thành vấn đề gì, dù có phải uy hiếp, dụ dỗ hay tranh đoạt cũng phải giành được người về tay, nhưng chỉ sợ gặp phải loại người si tình nhớ thương người cũ mãi không quên mà thôi.”“Không phải bây giờ em nên nghĩ phải dùng cách nào để ngăn cản hai người nọ tái hợp, khiến cậu Alpha kia hoàn toàn hết hi vọng với bạn trai cũ, rồi hẹn hò với con trai mình à?”“… Không.”Doãn Thế An trưng ra vẻ mặt “Anh đã nhìn thấu em từ lâu rồi”.“Thật sự không nghĩ thế mà.” Đan Thanh nhíu mày, “Anh thừa biết em sẽ không làm chuyện như vậy. Đó không phải là giúp con trai mình, mà là đang hại nó.”“Anh biết.” Doãn Thế An vỗ lên tấm lưng của Đan Thanh, “Vì liên quan đến thể chất của Tiểu Lạc, không phải trước đây em cứ luôn lo lắng xem nó có muốn yêu kiểu BO hay OO đấy hay sao? Hiện giờ người nó thích là một Alpha, thế mà em vẫn chưa an tâm chút nào.”“Em không bình tĩnh được như anh, em lo nó sẽ bị tổn thương…”“Em bảo bọc nó quá chặt, dù gì nó cũng phải trưởng thành, nhất là ở phương diện tình cảm. Con cái nhà họ Doãn không thể yếu đuối đến vậy, gặp phải chuyện gì cản trở là nhụt chí.”Đan Thanh hiểu điều này, song ông vẫn không khỏi phản bác một cách đuối lý “Nhưng nó là Omega mà!”“Đừng nói vậy chứ, hồi anh mới quen em, em làm gì có cái vẻ của một Omega đâu.”“…”Doãn Thế An không chọc ông nữa, bèn an ủi “… Em cũng đừng quá lo lắng. Chuyện tình cảm chúng ta không thể nhúng tay vào được đâu, dù là tốt hay xấu cũng phải để nó tự suy ngẫm. Bây giờ nó đã chịu nghe lời đeo vòng cổ phòng cắn là đã được lắm rồi, ít nhất là không cần phải lo lắng đến chuyện người lạ có ý xấu đánh dấu nó tạm thời nữa. Nhưng cả anh và em cũng thừa biết cách cơ bản nhất để giải quyết vấn đề này là gì rồi đấy, nó cần một Alpha.”Doãn Lạc kéo cổ áo, giấu vòng cổ phòng cắn trên cổ mình dưới lớp áo là thứ mà sau khi suýt chút nữa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Đan Thanh đã bắt cậu phải đeo. Nhưng cậu thật sự không thích thứ đồ này, cứ như thể mình đang bị giam cầm năm trước khi vòng cổ phòng cắn vừa ra mắt, nó được chế tạo như vòng cổ xích chó mà giá cả thì quá đắt đỏ. Cậu nhìn dáng vẻ những Omega đeo vòng đi trên đường mà cứ có cảm giác cạn lời, như thể bọn họ bị chăn nuôi, từ khi sinh ra đã thua kém một bậc. Khi ấy ba Đan Thanh của cậu cũng mua cho cậu một cái nhưng bị cậu cất vào tủ giữ đồ, từ đó chưa từng lấy ra để dáng của hai năm nay đã đẹp hơn nhiều, nhưng cậu vẫn không kiểu dáng của cái vòng đeo trên cổ cậu là do Đan Thanh tự mình vẽ từng nét bút, và Doãn Thế An nhờ người ta dùng kim loại đặc biệt để tạo ra, chỉ có chính vân tay của cậu mới mở được hiểu tấm lòng hai người cha của cậu, cho nên lần này mới chưa nói gì đã cần bị đánh dấu là cậu sẽ có thể hoàn toàn thoát khỏi thứ này Lạc nghĩ đến vẻ mặt của Lâm Hiên, không khỏi chờ mong lần gặp nhau này. Anh ấy sẽ nhớ ra mình không? Bọn cậu có thể phát triển thêm một bước không?Doãn Lạc bước nhanh đến bệnh viện. Cậu biết cả ngày hôm nay Lâm Hiên không có lịch trình nào khác, chỉ ở trong bệnh viện mà thôi. Cậu đi thẳng đến phòng quản lý ở tầng ba, âm thầm tính toán xem nên tạo ra cảnh gặp gỡ ngẫu nhiên như thế nghĩ tới nghĩ lui, không ngờ lại trông thấy một màn cậu nhất kiến chung tình đang quỳ một gối xuống đất, lau sạch bãi nôn của một cụ già ngồi trên xe là bên cạnh cụ còn có người nhà ở đó, song người nọ lại lui về sau vài bước, nhíu mày lộ vẻ mặt khó coi, sau đó mới rút khăn giấy từ trong túi ra, vo thành một cục, dùng đầu ngón tay nắm ở góc xa nhất trên khăn giấy rồi ra vẻ lau quần áo của cụ, sợ dính vào đồ biết có một số người làm việc ở bệnh viện với tấm lòng trắc ẩn, đa số là những kiểu nhân viên cơ bản nhất như tình nguyện viên*, nhân viên tình nguyện* hoặc nhân viên chăm sóc sức khỏe*, song ở số ít bệnh viện thì đến cả nhân viên cấp quản lý cũng sẽ tự mình ra Lạc không hề nghĩ ngợi gì cả, chỉ yên lặng nhìn hình ảnh này, nhìn người đàn ông mặt của người Alpha nọ man mác buồn, nhưng anh vẫn rất kiên nhẫn khi đối mặt với người bệnh, vẽ ra một nụ cười ôn Lạc thấy thời cơ đã điểm. Cậu bước đến, đưa khăn giấy cho Lâm tiên là Lâm Hiên nhìn bàn tay kia, sau đó mới nhìn về phía chủ nhân của bàn tay ấy. Đó là một Omega rất đẹp, đẹp đến mức khiến người ta rất khó dời mắt khỏi. Nhưng cái nhìn của Lâm Hiên chẳng dừng nổi một giây trên người cậu đã rời đi, bên môi còn thốt ra lời khách sáo, lịch sự “Cảm ơn cậu.”Cảnh người nọ bắt chuyện với mình như trong dự đoán không xuất hiện, cậu chỉ thấy anh đứng dậy muốn đi. Cậu ngạc nhiên một giây rồi vội hỏi “Khoan đã, anh quên mất em rồi hả?”Lâm Hiên nghe thấy câu này thì quay đầu lại, nhìn cậu suy ngẫm một lúc, hình như không nhớ ra Lạc đành phải tự nói “Em là người hôm qua anh đã va phải ở cửa bệnh viện.”“À! Là cậu.” Lúc này Lâm Hiên mới phản ứng lại, “Cậu… không sao chứ?”“Em không sao.”“Không sao là tốt rồi.” Lâm Hiên lại bày ra nụ cười thương hiệu đầy tính lịch sự này “Vậy tôi đi đây.”Hở? Hở hở hở?!Không phải chứ, sao phản ứng của anh ấy lại lạnh lùng vậy?Trong đời chưa từng chủ động bắt chuyện với người khác bao giờ nên Doãn Lạc không biết phải ứng phó thế nào. Cậu thấy người ấy đã thật sự xoay người sắp sửa đi mất, vậy là chưa nghĩ suy gì đã buột miệng “Thế, lát nữa anh có rảnh không? Em mời anh ăn một bữa.”Nếu là trước đây, khi những Alpha khác nghe thấy cậu mời như thế này, có lẽ họ đã nở hoa trong lòng luôn rồi. Nhưng Lâm Hiên khác với những người cậu đã từng tiếp xúc. Anh chưa từng hỏi về thân phận của cậu, cũng không có cái vẻ hứng thú với vẻ ngoài của cậu. Mà có lẽ vẫn kiêng dè đến việc cậu là một Omega nên người nọ đã dùng một lý do từ chối không khiến người khác cảm thấy khó xử “Xin lỗi, tôi vẫn còn việc phải làm.”*Chú thích Ở đây là Tình nguyện viên – 志工 và nhân viên tình nguyện – 义工, về mặt nghĩa chung thì cả hai đều có nghĩa giống nhau là “Tình nguyện viên” Volunteer. 义工 là chỉ những người cứ có thời gian rảnh là đến giúp, không phải chịu trách nhiệm nếu có vấn đề nào đó xảy ra nên bình thường thì họ chỉ làm những công việc cơ bản nhất; còn 志工 là những người có qua huấn luyện, được cấp bằng rõ ràng, nếu có vấn đề gì thì sẽ phải chịu trách dụ như ở bệnh viện thì 义工 có thể chỉ cần làm người hướng dẫn người khám bệnh khám khoa nào, bác sĩ nào vào giờ nào, hướng dẫn điền thông tin,… Còn 志工 thì chi tiết hơn Dẫn bệnh nhân Người nằm viện, khám mổ,… vào thẳng phòng cần đi Dẫn vào cả khu mổ, đôi khi là giúp đỡ và chăm sóc những bệnh nhân nặng hơn Nhất là chỗ cấp cứu thì càng cần,… Lâm Hiên nhìn chằm chặp Doãn Lạc một lúc, nếu suy nghĩ vì cơ thể cậu thì anh nên từ chối mới đúng. Nhưng lời như vậy anh đã từng nói quá nhiều lần, anh thật sự không thể thốt ra lần nữa ngay sau khi vừa tỏ tình xong. Anh đối mặt với cái nhìn chờ mong của Doãn Lạc, cuối cùng chỉ đành nói “Đi thôi nào.”Doãn Lạc không ngờ Lâm Hiên thật sự đồng ý, không giấu nổi vẻ mừng rỡ. Cậu nghĩ đến chuyện mình vội vã chạy đến đây, đến giờ vẫn chưa báo bình an với ba, bèn nói “Thế em gọi điện thoại cái đã.”“Ừ.”Khi Đan Thanh nhận được cuộc gọi từ con trai, tâm trạng ông rất phức tạp. Ông đã chứng kiến toàn bộ quá trình qua thiết bị giám sát, lúc này lại không thể thừa nhận được, đành phải làm bộ mình không biết gì hết. Vừa nãy khi trông thấy Lâm Hiên ép con mình vào góc tường, suy nghĩ muốn báo cảnh sát đã nảy ra trong đầu ông ngay, nhưng cũng may chỉ là một sự hiểu lầm mà thôi, cuối cùng con ông cũng đã bật cười. Trong những ngày phát tình, ngày nào con trai cũng lấy nước mắt rửa mặt, đã bao lâu rồi ông chưa từng thấy nó nở nụ cười? Sao con cứ để cậu Alpha kia được hời đơn giản vậy chứ, ba không cho phép!Ở đầu dây nọ, Doãn Lạc không biết suy nghĩ của Đan Thanh. Cậu thành thật kể chuyện của bọn cậu, hoàn toàn không giấu được cái giọng hớn hở, cuối cùng lại dè dặt hỏi “Ba, đêm nay con có thể ở lại nhà anh ấy không ạ?” Cậu sợ Đan Thanh không đồng ý, bèn chêm thêm một câu “Ba biết tình hình bây giờ của con rồi đó… Nếu ở bên anh ấy thì sẽ an tâm hơn.”Gân xanh trên trán Đan Thanh đã sắp nổ tung hết cả rồi, nhưng ông vẫn dùng giọng bình tĩnh nói với con trai “Con à, con đã thật sự nghĩ kĩ chưa đó?”“Dạ, thưa ba. Con chỉ nhận định anh ấy là Alpha của con thôi.” Cậu thốt ra những lời này trước mặt Lâm Hiên, hoàn toàn không hề kiêng dè gì cả. Song không biết có phải là vì đang phát sốt hay không mà mặt cậu đỏ như cà chua Thanh thở dài trong điện thoại. Ông không biết cái tính cố chấp này của con trai, rốt cuộc là giống ông hay là giống Doãn Thế An thế cơ chứ? Ông im lặng một lúc rồi nói “Con đưa điện thoại cho cậu ta nghe đi.”Doãn Lạc căng thẳng, “Ba ơi, ba muốn nói gì với anh ấy thế?”“Ba chỉ nói một câu thôi.”Doãn Lạc không cam nguyện lắm, nhưng vẫn dùng mắt hỏi ý của Lâm Hiên gật đầu, khi nhận điện thoại, anh còn chưa kịp chào hỏi thì Đan Thanh đã đột ngột rống một câu “Không được đánh dấu nó!”, sau đó chẳng để anh kịp đáp lại đã cúp máy Lạc chẳng nghe rõ nội dung cuộc gọi, nhưng thấy trên mặt Lâm Hiên không có dị trạng gì, bèn hỏi “Ba em nói gì thế anh?”“Không có gì đâu, ông ấy bảo anh chăm sóc em cho tốt ấy mà.” Lâm Hiên mỉm cười, trả điện thoại lại cho Doãn Lạc, không để lộ ra chuyện dĩ chuyến này của Lâm Hiên là đi công chuyện, vì giao thông gần đấy thuận tiện nên mới không lái xe đến. Anh định lên tàu điện ngầm về nhà một mình, nhưng bây giờ còn có thêm Doãn Lạc nữa, thế là đứng ở ven đường gọi khi cả hai đã lên xe rồi, Lâm Hiên mới cởi áo khoác ra, đắp lên người Doãn Lạc, tay anh ôm lấy vai Doãn Lạc một cách tự nhiên, kéo cậu Lạc thuận thế dựa vào người anh, lớn mật vươn tay ôm lấy eo Lạc không hỏi là đi đâu, dường như chỉ cần ở bên Lâm Hiên thì đi đâu cũng không thành vấn thích tư thế thân mật này, thích hưởng thụ sự ấm áp này, thậm chí cậu còn muốn ngẩng đầu lên để nhìn vẻ mặt hiện giờ của Lâm Hiên, nhưng có lẽ là vì vẫn đang sốt nên cậu rất mệt, mí mắt không trụ được nữa, nằm trong lòng người ấy an tâm ngủ một khi đến nơi, Doãn Lạc vẫn chưa tỉnh Hiên không gọi cậu dậy, chỉ thanh toán tiền xe, bế người lên. Hình như là sợ đánh thức cậu nên anh bước từng bước chậm rãi đến cửa đưa Doãn Lạc về sau khi chia tay với bạn trai cũ, Lâm Hiên cũng dọn khỏi nơi hai người sống chung, một mình dọn đến tiểu khu yên tĩnh này. Khi anh thu dọn đồ đạc thì cất kỹ luôn mấy thứ của Sở Lệnh vào thùng, vẫn chưa từng mở ra lấy, và cũng chưa từng thất lạc cái nào. Nhưng hiện giờ nhìn ngắm gương mặt im lặng lúc say ngủ của người trong lòng, anh thầm nghĩ, đây là lúc nên dọn bớt khi vào cửa nhà, Lâm Hiên cởi mũ và áo khoác giúp Doãn Lạc, ôm cậu lên giường mình, đắp tấm chăn bông rất nặng nhìn thoáng qua đồng hồ, vừa mới qua bảy giờ tối, là giờ cơm tối đến phòng bếp nấu cháo, cứ nghĩ đợi khi Doãn Lạc tỉnh giấc thấy đói bụng là có thể ăn ngay, còn mình thì tùy ý làm một bát mì để Doãn Lạc tỉnh dậy thì đã là tám giờ tối. Cậu bị nóng đến mức đổ mồ hôi khắp người, khi hãy còn chưa nhớ ra rốt cuộc là mình đang ở đâu thì đã nghe thấy giọng nói của Lâm Hiên “Em đói chưa?”Doãn Lạc nhìn anh, ngơ ngác gật đầu “Nơi này là?”“Là nhà của anh.” Lâm Hiên vươn tay sờ lên trán cậu, hình như đã hơi hạ sốt, “Muốn ăn gì đó trước hay đi tắm trước? Có thể mặc đồ anh trước đã, tuy nó có hơi rộng.”Không biết Doãn Lạc đang nghĩ gì mà khựng người một lát rồi mới đáp “Dạ.”Nhân lúc Doãn Lạc đang tắm rửa, Lâm Hiên đổi chăn bông và ga giường đã bị mồ hôi làm ướt bằng cái mới. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, anh còn có lòng nghĩ xem có thiếu gì nữa hay không, bởi dù gì anh ở một mình đã quen rồi, có lẽ sẽ có rất nhiều chi tiết không để ý anh hãy còn đang suy nghĩ, không biết tiếng nước trong phòng tắm đã ngừng lại từ lúc nào, cửa mở ra từ bên trong, Doãn Lạc bước ra Lâm Hiên định hỏi cậu có mặc vừa đồ không, vừa ngoái đầu lại đã đờ người Lạc chỉ mặc mỗi một chiếc áo của Lâm Hiên. Bộ ấy mặc trên người cậu có hơi rộng, để lộ đường cong duyên dáng nơi cổ và xương quai xanh, chân áo vừa dài qua bắp đùi cậu, che khuất nơi quan trọng. Chỗ đó có vài điểm tối lờ mờ, có lẽ là vẫn mặc quần lót, nhưng ở phần nửa người dưới lại không hề mặc gì, để lộ đôi chân mảnh khảnh trắng nõn xinh Hiên nhìn chằm chằm vào người cậu, không động đậy dù chỉ một chút, cũng không thể dời mắt đi Doãn Lạc đã chủ động bước tới, đứng trước mặt anh. Quần áo có màu nhạt, thậm chí khi chiếu dưới ánh đèn còn có thể trông thấy thân hình như ẩn như Lạc đã hạ quyết tâm phải quyến rũ anh cho bằng óc Lâm Hiên trống rỗng trong nháy mắt, vươn tay ra ôm lấy cậu, bắt đôi mắt mình phải dời sang nơi khác. Anh gắng để giọng điệu của mình nghe không giống như đang từ chối, “Doãn Lạc, em vẫn đang sốt mà…”“Nhưng em không đợi kịp nữa rồi…” Doãn Lạc kề sát cơ thể mình vào người anh. Cậu thích người này, thích mùi hương trên người anh, thích đến mức không biết nên làm gì mới phải, cái gì cũng muốn cho anh hết.“Anh bằng lòng với em là sẽ không từ chối em nữa đâu. Nhưng không phải bây giờ, đợi cơ thể em bình phục đã được không? Chúng ta hãy còn rất nhiều chuyện chưa làm cùng nhau, tiến độ như vậy có hơi nhanh quá.” Anh thật sự nghĩ như vậy đấy. Anh không muốn giữa hai người chỉ có sự hấp dẫn của bản năng mà Lạc hiểu rằng sự hứa hẹn này của Lâm Hiên là khó khăn đến nhường nào, nhưng cậu vẫn kìm lòng không đặng muốn biết, “Vậy anh sẽ đánh dấu em chứ?”Chuyện này như một cái gai trong lòng cậu.“Sẽ chứ.” Lâm Hiên nhìn vào đôi mắt cậu, lặp lại lần nữa, “Anh sẽ đánh dấu em mà.”Doãn Lạc tin anh ngay. Cậu ôm lấy cổ Lâm Hiên, kiễng chân chủ động hôn Hiên dịu dàng đáp lại cậu, môi kề môi, hoặc liếm hoặc mút, chứ không hề xâm nhập quá mức, vừa hôn vừa dỗ dành “Ăn chút gì đã…”“Không muốn.” Doãn Lạc nhắm mắt hưởng thụ nụ hôn ngọt ngào này, không muốn quan tâm đến thứ gì nữa.“Vậy hãy mặc đồ trước đã, em sẽ cảm mất…”“Dạ…”Hai người ôm hôn nhau sát rạt, phải hôn mất một lúc lâu mới buông nhau Hiên vươn tay sờ gáy cậu, định trấn an cảm xúc phấn chấn quá độ của cậu, mà ở trên phần da thịt nhẵn nhụi, dấu vết của dấu hiệu tạm thời ấy đã không còn này, Doãn Lạc bỗng nói “Anh hãy cắn em lần nữa đi. Trước khi kỳ phát tình lần sau đến, trên người em phải mang theo ấn ký của anh.”Mãi đến khi đánh dấu hoàn toàn mới này Lâm Hiên không còn do dự nữa, bèn đáp “Được.” Thể loại Dịu dàng lý trí A ᴄông х Dính người kiêu ngạo O thụ, ѕong khiết, ᴄhủ thụ, thụ truу ᴄông, ấm áp, ngọt, hiện đại, đang хem Người уêu hỡi hãу đánh dấu em điRaᴡ ๖ۣۜKho ๖ۣۜTàng ๖ۣۜĐam ๖ۣۜMỹ – ๖ۣۜFanfiᴄEditor Dú ánKhông ᴠiết ᴠăn án đượᴄ, thì ᴄhỉ là ᴄâu ᴄhuуện một Omega ᴄó bối ᴄảnh gia đình hùng hậu theo đuổi một Alpha mà thôi, уêu đương mỗi ngàу, ấm áp an уên, đoạn đầu ᴠừa ngượᴄ ᴠừa ngọt, đoạn ѕau tung kẹo ~Thuуền ᴄhính Lâm Hiên х Doãn LạᴄHình như bộ nàу là phần ѕau ᴄủa bộ “Bị một Alpha không phải bạn trai mình đánh dấu hoàn toàn” 被一个不是自己男朋友的Alpha给完全标记了. Bộ nàу thụ ᴄhính là Sở Lệnh – bạn trai ᴄũ ᴄủa Lâm Hiên. Táᴄ giả bảo ᴄhưa đọᴄ bộ trên mà đã nhảу bộ “Người уêu hỡi” nàу ᴄũng không ѕao ᴄả ᴠì không dính dáng quá nhiều nên mọi người ᴄứ уên tâm nha.———–Reᴠieᴡ ᴄáᴄh để ᴄưa đổ ᴄruѕh, đó ᴄhính là mặt dàу bám theo, không đượᴄ giữ giá, đấу là bài họᴄ mà tui rút ra khi đọᴄ đượᴄ truуện nàу =Thụ – Doãn Lạᴄ, ᴠốn là một Omega rất хinh đẹp, ᴄon nhà gia giáo ᴄó tiền, ᴄó điều ẻm gặp một ᴠấn đề là kỳ phát tình ᴄủa em không ổn định lắm khiến em gặp khá nhiều rắᴄ rối ủa ѕao nói đến đâу giống ᴄhứng rối loạn nội tiết tố ᴠà kinh nguуệt giống ᴄon gái ᴠậу = Chính ᴠì thế mà Doãn Lạᴄ phải ᴠào bệnh ᴠiện thường хuуên để khám, ᴠà ở đâу em đã gặp anh ᴄông ᴄủa đời mình – Lâm Hiên. Đó là một người dịu dàng ᴠà ổn trọng, ngaу lần gặp đầu tiên đã khiến Doãn Lạᴄ nhất kiến ᴄhung tình ᴠà quуết tâm phải theo đuổi bằng thứ hai gặp, Lâm Hiên không hề nhớ Doãn Lạᴄ là ai, điều nàу ᴄàng khiến một người luôn đượᴄ thương уêu ᴄưng ᴄhiều như ẻm ᴄàng thêm hừng hựᴄ ý ᴄhí ᴄưa đổ bằng đượᴄ Lâm Hiên. Em хin ᴠô làm tình nguуện ᴠiên trong bệnh ᴠiện Lâm Hiên đang làm, để ᴄó ᴄơ hội tiếp хúᴄ nhiều hơn ᴠới Lâm Hiên. Nhưng đừng nghĩ ẻm là thiếu gia nhà giàu уếu đuối, хin làm tình nguуện ᴠiên ᴄhỉ để làm màu ᴄho ᴠui. Thật ra Doãn Lạᴄ rất kiên ᴄường, đối mặt ᴠới ᴄái ᴄhết, ᴠới máu, dù rất lo ѕợ, mặt tái mét ᴄhân taу run lẩу bẩу, em ᴠẫn ᴄó thể bình ổn tâm trạng đi an ủi người nhà bệnh nhân ᴠà làm hết phận ѕự ᴄủa mình, dù ѕau đó em ᴄó trốn một góᴄ khóᴄ nứᴄ nở. Điều nàу ᴄũng khiến ᴄho Lâm Hiên ᴄó hảo ᴄảm hơn ᴠới em, dù ᴄhỉ một thêm một ᴄhút ᴠề Lâm Hiên, ᴠốn anh đã ᴄó người уêu lâu năm, tưởng ᴄhừng như hai người họ ѕắp ᴄưới thì trong một lần ѕơ ý, người уêu ᴄủa anh đã bị một Alpha хa lạ ᴄắn ᴄổ đánh dấu. Mà như thiết lập ᴄủa thế giới ABO, một O khi đã bị A đánh dấu thì ᴄhỉ ᴄó thể ở bên người đó mãi mãi, A ᴄó thể đánh dấu nhiều O, nhưng O thì không, ᴄó một ᴠà ᴄhỉ một A mà thôi. Vì thế Lâm Hiên ᴠà người уêu đành phải ᴄhia taу dù ai ᴄũng rất đau khổ, ᴄhính ᴠì thế anh mới tổn thương, mới khép mình không muốn уêu đương nhưng maу mắn ᴠì Doãn Lạᴄ đã gặp anh, ᴄhính ѕự thiện lương ᴄủa ᴄậu đã ѕưởi ấm trái tim Lâm Hiên. Dù Lâm Hiên liên tụᴄ từ ᴄhối ᴠà phân rõ giới hạn ᴠới Doãn Lạᴄ, ᴄậu ᴠẫn luôn theo đuổi anh, ᴠẫn không hề từ bỏ. Lâm Hiên không thể ᴄhối bỏ đượᴄ ᴄhuуện anh ᴄũng ᴄó ᴄhút tình ᴄảm ᴠới Doãn Lạᴄ. Đến một lần Lâm Hiên hẹn gặp người уêu ᴄũ trong quán ᴄà phê, ai ngờ Doãn Lạᴄ ᴄũng bám theo, ᴠà khi ᴄậu nghe thấу người уêu ᴄũ nói đã mang thai, muốn kết hôn thì tưởng Lâm Hiên muốn tái hợp ᴠới người ᴄũ bèn bỏ ᴄhạу. Người уêu ᴄũ thấу ᴠậу liền khuуên Lâm Hiên đừng bỏ qua hạnh phúᴄ nữa, mau đuổi theo đi. Đến đâу thì Lâm Hiên ᴄũng đuổi theo ᴠà nói rõ hết tình ᴄảm ᴄủa mình, đồng thời đưa Doãn Lạᴄ ᴠề nhà ᴄhăm ѕóᴄ. Kể từ đoạn nàу thì ᴄưng lắm, Doãn Lạᴄ hết ôm hôn ᴄắn rồi lại đòi Lâm Hiên phải đánh dấu tạm thời mình, nói ᴄhung là dâng thân thể lên mời anh хơi ѕạᴄh = đến khi H thì dù ᴄó đau ᴄũng bắt Lâm Hiên không đượᴄ đi, ᴠẫn ᴄắn răng kêu người ta đi ᴠào = Nói ᴄhung từ ᴄhỗ nàу ᴠề ѕau thì ᴠừa ngọt ᴠừa ᴄưng lắm thêm Những Bài Hát Mới Nhất Của Trịnh Đình Quang, Những Bài Hát Haу Nhất Của Trịnh Đình QuangTổng thể truуện nàу ngắn ngắn hường phấn, ᴄó ᴄhút хíu хiu ngượᴄ ở ᴄhỗ Lâm Hiên từ ᴄhối Doãn Lạᴄ, nhưng thật ra rất hợp logiᴄ, ᴠì lúᴄ nàу anh ᴄhưa thíᴄh em. So ᴠới truуện ᴠề ᴄặp ᴄủa người уêu ᴄũ Lâm Hiên thì truуện nàу thật ѕự là một ᴄâu ᴄhuуện mang tính ᴄhữa lành. Công ᴠà thụ đều rất đáng уêu, ᴄông thì ᴄựᴄ hợp gu tui Hiền lành dịu dàng, lại ᴄòn ᴄựᴄ kỳ manlу, không dâу dưa thả thính lằng nhằng, một khi đã уêu thì уêu hết mình. Thụ ᴄũng ᴄưng lắm, ᴄhủ động hết ѕứᴄ, lúᴄ nào ᴄũng ᴄoi ᴄông là nhất. Hai ông bố ᴄủa thụ ᴄũng khá đáng lại là đáng đọᴄ để ᴄhữa lành tâm hồn ѕau ngượᴄ.———Reᴠieᴡ bу Reᴠieᴡ đam mỹABO, ngắn, хôi thịt no nê, nhất kiến ᴄhung tình, ôn nhu A ᴄông х nhuуễn manh O thụ, thụ truу ᴄôngQuá trình theo đuổi ᴄủa O dành ᴄho A, ᴠới ѕự tư ᴠấn ᴄủa hai người Lạᴄ là O, lại ᴄó thời kỳ động dụᴄ kháᴄ thường nên ᴄàng đượᴄ ᴄưng ᴄhiều. Vô tình nhìn trúng báᴄ ѕĩ Lâm Hiên, Doãn tiểu thiếu gia không tiếᴄ bỏ hết mặt mũi ᴄông ѕứᴄ đi theo đuổi. Đối diện một bạn O “mặt dàу” luôn nhìn mình ѕaу đắm thế, báᴄ ѕĩ A dù đang thương tâm ᴠì bị tình ᴄũ “đá” ᴄũng dần dần thấу tâm hồn nở hoa trở khá… teen fiᴄ = Đượᴄ ᴄái thụ truу ᴄông dữ dội nên đọᴄ ᴄhơi ᴄũng đượᴄ. Lôi ᴠới ѕủng ᴄông là ba má thụ ᴠì tiếᴄ ᴄon nên ᴄứ muốn hành hạ ᴄon rể mỗi tội ᴄhả làm đượᴄ gì mấу =.———- Kể từ lần trước đang mơn trớn nhau thì bị cắt ngang giữa chừng, Doãn Lạc đã không còn sốt ruột hiểu rằng loại chuyện này phải đợi thời cơ. Rõ ràng là Lâm Hiên có suy nghĩ của riêng anh, nên Doãn Lạc có thể đợi. Không phải cứ nhất quyết phải có quan hệ xác thịt với Lâm Hiên thì cậu mới chứng tỏ được rằng mình yêu anh đến nhường nào, chỉ là cậu muốn có được người này thật nhanh mà thôi, nên mới muốn dùng quan hệ thân mật hơn nữa để trói cả hai vào với nghĩ này quá ích kỷ, cậu hi vọng Lâm Hiên sẽ hiểu cho, nhưng cậu cũng không thấy mình sai sót ở đâu cả. Có lẽ người ngoài thấy cậu đã trả giá nhiều hơn cho mối tình này, nhưng cậu không hề quan tâm. Bởi ngay từ lúc đầu vốn đã là cậu theo đuổi Lâm Hiên không bỏ cuộc, Lâm Hiên không hề chấp nhận hoàn toàn, chẳng qua vận khí của cậu khá tốt nên mới lay động được người nghĩ, có lẽ Lâm Hiên cần chút thời gian để hòa hoãn lại, để tiêu hóa mối quan hệ tiến triển quá nhanh của hai Lạc hiểu hết vậy, cậu cứ an phận thủ thường trải qua những ngày tháng sống chung an yên với Lâm Hiên, không nghĩ lệch lạc gì nữa, cũng thường nhận điện thoại từ Đan Thanh vào buổi vốn nghĩ là, có lẽ hai người hãy còn cần phải trải qua thêm một khoảng thời gian sống chung ngắn nữa mới tiến thêm được một bước, nhưng không ngờ cơ hội này đã xảy ra nhanh đến đó, Lâm Hiên đi xã giao, khi về còn ngửi được mùi rượu trên người Hiên là một người hiếm khi động vào rượu, trừ khi là từ chối không nghiệp đưa anh về còn nói “Mấy người khách nước ngoài ấy khó chơi quá, rót gục hết cả đám, hầu hết mọi người vẫn còn ở quán rượu, chỉ có Lâm Hiên là cứ nằng nặc đòi về nhà.”Doãn Lạc biết, đến cả một nơi như bệnh viện cũng không tránh khỏi tiệc xã giao, cũng như một người rất yêu gia đình như cha, một năm cũng sẽ có vài lần không thể về nhà ăn cơm tối đúng giờ. Cậu nói lời cảm ơn với đồng nghiệp nọ, đỡ Lâm Hiên ngồi lên sofa trong phòng Hiên vẫn chưa say đến nỗi bất tỉnh nhân sự, chỉ là thấy váng đầu Lạc hỏi anh “Sao anh không ở khách sạn với đồng nghiệp luôn? Mai là ngày nghỉ, sáng dậy rồi về cũng không sao mà.”Doãn Lạc nghĩ như vậy thật đấy, dựa theo tính cách của Lâm Hiên thì cậu không có gì phải lo Hiên lại lắc đầu, men say khiến đầu óc anh ơi chậm tiêu, nhưng anh vẫn trả lời Doãn Lạc “Anh lo cho em ở nhà một mình.”Câu này không chỉ đơn thuần là ý trên mặt chữ, Doãn Lạc nghe hiểu, bèn đáp “Chắc kỳ phát tình của em không đến sớm vậy đâu…”Mới cách có một tháng so với lần trước thôi Doãn Lạc không chắc chắn cho lắm, cậu mới quen Lâm Hiên được gần bốn tháng thì kỳ phát tình thứ hai đã đến. Vậy trong đó có sự ảnh hưởng từ nguyên nhân của tính tương thích cao hay không, cả cậu và anh đều không chắc chắn được, nếu sống chung với nhau trong thời gian dài lại càng khó nói hơn nữa. Mà chuyện này vẫn cần thời gian kiểm Hiên không đáp lời cậu, vẫn lắc Lạc vốn không định truy hỏi đến cùng, có lẽ là được Lâm Hiên quan tâm như vậy nên cậu đã thấy đủ rồi, “Em đi nấu canh giải rượu trước nhé, trong khi đợi thì anh có muốn tắm rửa không?”“Cứ để anh ngồi ở đây đã.”Sau khi Lâm Hiên uống canh giải rượu thì đã tỉnh táo hơn nhiều. Anh về phòng muốn đi tắm, Doãn Lạc hơi lo âu đi theo sau, còn đứng đợi trước cửa phòng tắm, chỉ sợ Lâm Hiên sẽ ngất xỉu ở bên là Lâm Hiên không ngất xỉu, nên cậu không có cơ hội xông vào một cách quang minh chính lẽ Doãn Lạc thấy tiêng tiếc, vô thức thở là vẻ mặt thất vọng của Doãn Lạc quá rõ ràng nên Lâm Hiên bật cười, hôn lên môi cậu xong còn ghẹo cậu “Muốn nhìn đến vậy à?”Đương nhiên là muốn chứ, đã muốn từ lâu lắm nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không cam tâm, nóng hết cả đầu, câu đầu tiên bật ra là “Đêm nay em ở lại đây được không ạ?”Lâm Hiên nhìn cậu, nhất thời không phản ứng kịp. Anh cảm thấy, rõ là đã tỉnh rượu rồi nhưng đầu vẫn cứ chậm tiêu thế nào ấy. Mỗi một chữ Doãn Lạc thốt ra anh đều hiểu hết cả, ghép nghĩa vào cũng rõ mồn một ra đó, song anh không bật ra nổi một câu từ chối. Lần này Doãn Lạc không hề ốm đau gì, để cậu ở lại đây sẽ xảy ra chuyện gì, Lâm Hiên rõ như lòng bàn Lạc thấy anh đã dao động, lại đánh bạo đẩy anh lên giường. Cậu đứng bên giường, bắt đầu cởi cúc áo ngủ của mình, cởi luôn cả quần và quần lót trần truồng ngồi khóa lên người Lâm Hiên dưới cái nhìn khiếp sợ của anh, nói với vẻ căng thẳng “Lâm Hiên, hãy ôm’ em đi…”Lâm Hiên vươn tay ra theo bản năng, nhưng bỗng khựng lại giữa không trung, vừa như định khước từ, vừa như không biết nên chạm vào nơi nào trên cơ thể Lạc kéo tay anh sờ lên mặt mình, cọ cọ vào lòng bàn tay anh như đang dụ Hiên bị cậu quyến rũ, lòng bàn tay anh cảm nhận được thứ xúc cảm nhẵn nhụi đến từ da thịt. Ngay sau đó, bàn tay anh như có ý thức, chúng không còn bị khống chế nữa bèn mò xuống sờ soạng, mơn trớn đường cong của vai cổ và chỗ lõm của xương quai xanh, rồi xoa cằm nữa. Khi anh lần mò đến ngực Doãn Lạc thì nghe thấy cậu khẽ rên hừ hừ như một chú mèo con, bắt đầu thở dốc. Anh không thể dừng lại nổi nữa, và cũng không muốn dừng lại chút nào, tay anh chạm đến đâu thì đôi mắt anh sẽ nhìn đến cùng, khi tay của Lâm Hiên cầm lấy tính khí nửa cương của cậu thì Doãn Lạc đã bật ra một chuỗi tiếng rên rỉ dồn dập chủ động ưỡn eo dưới cái nhìn của Lâm Hiên, để tính khí của mình ra vào giữa năm ngón tay anh, đồng thời, cậu cũng dùng mông mình cọ xát hạ bộ của người ấy. Cậu có thể cảm nhận được thứ mà mình đang ngồi lên đã cứng, cứng khôn cùng. Cậu muốn vươn tay sờ vào thứ ấy thì bỗng dưng bị Lâm Hiên đè gáy người cậu nằm nhoài lên người Lâm Hiên, ngửi thứ mùi nồng đậm của chất dẫn dụ. Cậu kìm lòng không đặng đuổi theo mùi hương này, vươn đầu lưỡi liếm lên cổ Lâm như Lâm Hiên đã không kiềm nén nổi nữa, anh nghiêng đầu cắn lên tuyến thể của Doãn Lạc.“A a…” Doãn Lạc nức nở trong đau đớn, chỉ cảm thấy một luồng cảm xúc vừa xa lạ vừa mãnh liệt đang bùng nổ ở nơi sâu thẳm. Cậu nhận ra đùi trong của mình đã ươn ướt, dường như có chất lỏng nào đó đang chầm chậm chảy ra Lâm Hiên khiến cậu phát tình trong thời gian không mãnh liệt bằng kỳ phát tình thật, nhưng Doãn Lạc vẫn cảm thấy cơ thể mình khó chịu khôn cùng, nhất là khi Lâm Hiên hãy còn đang ở ngay trước mắt cậu, khiến cậu càng khát khao có được người này hơn cả. Cậu nằm sấp xuống, uốn éo người mình trên người Lâm Hiên, không khỏi cọ xát tính khí của mình với phần dưới của người ấy, “Lâm Hiên… Ôm’ em đi… Hãy ôm’ lấy em đi…”Lâm Hiên không ngừng hôn lên nơi đã bị anh cắn ra thành dấu. Anh thở hổn hển nhưng vẫn kiềm chế và nhẫn nại. Anh biết bây giờ mình không được tỉnh táo cho lắm. Anh không muốn lần đầu tiên của Doãn Lạc lại là dưới tình huống khi anh không tỉnh táo, nhưng anh không thể kiềm soát bản thân được nữa rồi…Lâm Hiên thừa biết dù có thế nào cũng phải phát tiết một lần cái đã. Anh dứt khoát cởi thẳng quần ra, cắm tính khí của mình vào giữa hai chân cậu, bắt đầu thúc lên phía dưới của Doãn Lạc đã ướt sũng, dù đùi có bị ma sát kịch liệt đến thế cũng không thấy đau gì. Nhưng cậu không hài lòng với hành vi đã đến “cửa” rồi còn không chịu vào này của Lâm Hiên. Cậu đang định nhấc mông lên “ăn” thứ đó của anh thì bị Lâm Hiên ghìm về với vẻ hung hãn. Không phải cậu không đạt được khoái cảm, tính khí bị kẹp và đè giữa bụng của hai người, cùng với khoái cảm khi phần đáy chậu bị ma sát mãnh liệt đều khiến cậu sắp phát điên lên, nhưng cậu vẫn cố chấp muốn được người ấy đâm vào. Cậu nằm lên vai Lâm Hiên nức nở “Anh vào đi… Hãy đâm vào đi…”Câu trả lời của Lâm Hiên đó là ngăn môi cậu lại, trao cho cậu một nụ hôn Lạc hoàn toàn không kháng cự nổi, dần dà ngừng đấu tranh. Cậu bị tư thế như vậy kích thích đến mức bắn ra hai lần, cuối cùng là mệt lả đến độ ngủ mê Hiên cũng bắn ra một lần giữa hai chân Doãn Lạc xong thì xoay người ôm cậu ngủ. Người yêu hỡi, hãy "đánh dấu" em điTác giả Lạc Nguyệt ThiểnEdit Dú20. Kỳ phát tình 3Áo choàng tắm đã bẩn, giường cũng ướt Lạc quấn chăn ngồi trên ghế, nhìn Lâm Hiên mặc bộ đồ cũ đang trải ga giường mới ra, bèn ngượng ngùng hỏi "Quần áo đâu rồi anh?""Vẫn chưa đưa đến." Lâm Hiên quay đầu lại, định nói thêm mấy câu nữa thì thấy Doãn Lạc đỏ mặt. Anh không biết cậu đang nghĩ gì, rõ là lúc cầu yêu thì to gan như vậy, thế mà bây giờ lại cảm thấy xấu hổ vì không có đồ để mặc nữa Lạc thấy Lâm Hiên đang nhìn mình chằm chằm thì càng không dám ngẩng đầu lên nhìn anh nữa, đôi chân dưới lớp chăn vẫn âm ẩm, tinh dịch vừa bắn bên trong đang chầm chậm chảy xuống. Cậu kẹp chặt chân lại, muốn để chất lỏng dinh dính nọ nằm trong cơ thể mình lâu hơn chút nữa, có lẽ sẽ tăng tỉ lệ thụ tinh hơn. Tuy cậu biết Lâm Hiên không thể nào chưa nghĩ đến chuyện này được, nhưng cậu vẫn ngại nói cho anh biết những suy nghĩ riêng tư như mà Lâm Hiên vẫn bước đến, sờ lên mặt cậu rồi hỏi "Em vẫn đi lại được chứ? Muốn đi tắm trước không?"Anh tưởng Doãn Lạc đang bận tâm đến chuyện quần áo nên nói thêm "Anh đã bảo người ta đưa quần áo sang rồi, chắc bây giờ đang trên đường đến đấy, lát nữa anh gọi lại hỏi xem.""Em chưa muốn tắm bây giờ đâu, anh tắm trước cũng được á..." Doãn Lạc vẫn ngại nói, cậu thích để mùi chất dẫn dụ của Lâm Hiên bám lấy người Hiên hoàn toàn chẳng hề hay biết cậu đang nghĩ đến nội dung kỳ lạ gì, chỉ bảo rằng "Tắm cùng nhau nhé, để anh rửa giúp em."Anh không đợi Doãn Lạc đáp lại đã rút chăn ra để ôm cậu lên."Không được, khoan đã..." Doãn Lạc muốn che phía dưới, nhưng đã không kịp nữa rồi, một dòng chất lỏng màu trắng trượt xuống từ bắp đùi cùng Lâm Hiên cũng đã biết vừa nãy Doãn Lạc đang che giấu thứ gì, thế là liếc sang Doãn Lạc. Mặt cậu đỏ hơn, chôn đầu lên vai người Hiên chẳng hề nói gì, ôm người vào phòng lúc tắm rửa, Doãn Lạc bỗng hỏi "Anh không muốn có con ạ?"Lâm Hiên suy nghĩ một chốc rồi nghiêm túc trả lời cậu "Muốn chứ. Nhưng em không thấy là sớm quá ư?"Doãn Lạc nói "Ba em mười tám kết hôn, hai mươi đã sinh em ra rồi kìa."Đương nhiên là Doãn Lạc cũng không hó hé thêm rằng, vì muốn chạy trốn khỏi cái nhà như thể chốn ngục tù mà Đan Thanh mới kết hôn Hiên không phản bác lời cậu, chỉ đáp rằng "Hồi đó khác với bây giờ.""Nhưng em... đã từng bảo rồi á... Em muốn sinh một đứa cho anh."Thật ra Lâm Hiên đã quên béng vụ này luôn rồi. Bởi vì thuở ấy anh không xem lời nói của Doãn Lạc là thật, nhưng bây giờ để nhớ lại thì không khó cho lắm, anh hãy còn nhớ rõ vẻ mặt và giọng điệu khi đó của Doãn Lạc. Và đến tận giờ anh mới hiểu ra trước đây cậu đã nghiêm túc ra sao, đã cố chấp thế nào.

người yêu hỡi hãy đánh dấu em đi